Mình vẫn yêu nhau được không?Anh cảm ơn em đã cho anh hiểu thế nào là cái cảm giác,ý nghĩa của trần tục nhân gian.
Anh vẫn yêu em và tất nhiên anh không thể bỏ được em vì em đã là một dòng chảy trong anh hàng ngày giúp cái cơ thể trì trệ không có nghị lực của anh vận hành mỗi ngày.Thiếu em làm sao anh sống được?
Em có biết hôm nọ anh buồn gì không?anh buồn vì anh nghĩ thân thể của em sẽ mãi không là của anh.Bởi vì có người đến trước.Anh ích kỷ nhỉ?
Em biết sao dạo này anh khó ngủ không?Lúc trước mỗi lần muốn ngủ thật nhanh anh đều hình dung được gặp em,được quyện vào em và được làm tình với em đẻ rồi anh lịm đi trong cái sự sung sướng và hạnh phúc đấy,em như một nàng tiên,như một liều thuốc ngủ thật nhẹ nhàng.
Còn từ khi anh có cái suy nghĩ thể xác của em không hoàn toàn là của anh và mỗi lần anh nghĩ đến chuyện đấy anh không tìm được cái sự an bình,trong sáng nữa rồi.
Sau hôm qua anh càng như phát điẻn trong cái suy nghĩ đấy của mình.Và lần đầu tiên trong đời anh anh cắm ghét tình dục,anh căm ghét cái thú vui tục tĩu đấy.
Nếu em yêu và chấp nhận anh thì hãy tha lỗi cho anh vì bây giờ anh chỉ còn một nửa thôi,nửa còn lại của anh bị lãnh cảm mất rồi.
Anh muốn yêu em trong sáng như một cậu bé yêu một cô bé,nhẹ nhàng thế thôi.
Anh
No comments:
Post a Comment